Một ngày nọ, một nhân vật lớn xuất hiện..!!!

Cuối cùng thì cũng lên tới nơi, lấy tý hơi chuẩn bị hát nào, còn gáng cười tý nữa chứ... ^^
Cuối cùng thì cũng lên tới nơi, lấy tý hơi chuẩn bị hát nào, còn gáng cười tý nữa chứ... ^^
Có những đêm nằm nghĩ về “nhỏ”, chợt cười rồi lại chợt khóc, muốn mở máy chat với “nhỏ” nhưng lại sợ "nhỏ" không online nên thôi không nghĩ nữa. Tại sao mình có thể to mồm nói giỡn là mình thích một đứa nào đó nhưng khi đối diện với tình cảm thật của chính bản thân thì mình lại hèn nhát như thế nhỉ?! Hmm…
Ngồi nghe nhạc. Nghe đủ thứ nhạc: Đan Trường, Michael… chỉ có âm nhạc mới làm mình buông xuôi tất cả, không cảm thấy “tội lỗi” khi trốn học cũng chẳng thấy lo sợ khi nghĩ tới cảnh cấm thi, cứ thế mình ngồi nghe nhạc từ chiều tối đến 2h - 3h khuya rồi tắt máy đi ngủ. Hết một ngày rồi đó! Sáng mai lại dậy trễ, lại vội vàng quơ mớ hỗn độn trên bàn học, thay đồ rồi đi… Không thèm ăn sáng nữa chứ. Bữa không đi học thì dậy đánh răng rùi lại chui vô mùng ...ngủ. Sa đoạ, sa đoạ quá…
Entry kết thúc ở đây được chưa ta, uh, cũng dài rồi. Mấy con muỗi cũng hút gần hết máu mình rồi, tranh thủ viết lẹ rồi chui vô mùng ngủ… ^^ Công nhận viết entry có lợi thật, bằng chứng là tâm trạng mình đã thay đổi hoàn toàn so với những gì viết ở đầu entry [Thiệt đó!] Dzui hơn nhiều rồi, ngủ đây, cũng khá là khuya rồi… VÔ CẢM
Có lẽ hôm nay khi nó viết cái entry này ........
...thì nó...
...đã ko còn đau nữa ...
....bởi vì con tim nó bây giờ....
.....đã ko còn như ngày xưa nữa.
Bây giờ nó đã trở thành 1 con tim lạnh giá ....

Ko bik có phải con tim nó đóng băng ko? .....
.... nhưng nó thấy lạnh lắm ...
..và ko còn cảm giác gì nữa...
.....chắc nó đã vô cảm rùi.
Vô cảm vì quá yêu một người ....

Một nơi mà ko có ai trên đời này có thể tìm được...
... khóc thật nhìu....
....nhìu đến nổi nước mắt ko còn rơi nữa....
.....rồi cũng phải hết ..
..nó đã từng rất buồn ....
....buồn đến nỗi nó phải bật cười vì thấy mình quá ngốc.....
....nó đã từng suy nghĩ...
.. nó nghĩ mình đã sai....
...nhưng nó chợt thấy ....
.. mình ko sai ...
..nó đã từng mơ ..
....mơ rất nhìu và cũng đã bao lần tỉnh giấc...
...và biết đó chỉ là mơ.....
nhưng cũng rất vui dù bik đó chỉ mơ....
Nó đã từng trải qua tất cả ...
...h/p.. hay đau khổ ..
..nhưng nó chưa hiểu dc....
.... là trên thế giới này ...
...ko...chỉ riêng nó thôi ..
...[sẽ ko có h/p thật sự.....].... (_ __!)
Tất cả chỉ là giả ...
... chỉ là mơ ...
..rồi tất cả tan biến ...
Nhưng mà ....bây giờ nó ko còn suy nghĩ gì nhìu nữa!
...bởi vì tất cả đối với nó đã trở nên vô nghĩa...
..nó đã ko còn yêu..
..và cũng sẽ ko đau....ko buồn..
....và cũng sẽ k khóc.....
Nhưng nó có làm được ko?..
...chỉ cần nó buông tay..
..thì tất cả sẽ tuột khỏi tầm tay nó ngay....
bây giờ ....nó phải sống vì bản thân nó..
...nó sẽ ko vì bất kỳ ai mà đau buồn nữa...
...sẽ ko yêu bất cứ ai nữa...


